»  
»  
22:50, 08/01/2021

Nếu Anh Là Bố Em Thật, Thì Sao?
✿ Người Đăng: Anagamita ✿ Tác Giả: Trai trong trại
977 Lượt Xem 100 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Nếu Anh Là Bố Em Thật, Thì Sao?

Chương 1

]Một người gay cô đơn tới mức nào?]

Những lúc ngồi một mình ở chợ tình Thủ Thiêm, Huy hay bật nhạc lên nghe. Anh có hẳn một playlist 'nhạc đồng tính'. Không trong đó không có những bài như 'Tình tuyệt vọng' của Thái Thịnh. Gì mà giữa hai bên giới tính nghe lộ quá, mất hay. Huy thích những bài như

Một lần này nữa mai mình xa rồi
Lời nào người nói đi rồi chia phôi
Mộng tình hai đứa tan từ đây rồi
Mình một mình bước đêm lẻ loi

Ai chẳng biết Chế Linh tức Tú Nhi có bốn đời vợ nhưng, xen giữa họ là bao nhiêu mảnh tình trai chỉ có người trong cuộc mới biết.

Ngay cả những bài Huy biết rõ nó là tình bạn giữa hai đứa thẳng nhưng anh vẫn thích nghe chỉ vì nó có hơi hướng gay:

Vừa chiều hôm nao tôi với anh đi dạo phố
Hai đứa vòng tay âu yếm như đôi tình nhân
Cười tươi như cô gái thơ ngây vui tin xuân
Chúng mình thân quá thân

Một người gay biết mình cô đơn khi ở ngay giữa đồng loại mà vẫn cứ lạc loài. Nhiều hôm Huy đảo lên đảo xuống khu đường vắng dưới chân cầu Thủ Thiêm, quận 2 mà không tìm được ai để nói chuyện chứ đừng nói chi là làm tình. Hay là ở trong giới mình, kiếm được ai đó để làm tình thì dễ hơn là kiếm được ai đó để tâm sự?

Cô đơn có lẽ cũng là lý do Huy tìm tới bánh bèo vào những năm sinh viên trai trẻ. Sau này Huy mới biết là mình ảo tưởng. Trừ phi anh lộ hẳn ra - như thằng Đức bạn thân từ phổ thông - phụ nữ sẽ luôn tìm cách bẻ thẳng anh. Với hai người con gái mà Huy come out, anh vẫn vào nhà nghỉ với họ, vẫn quan hệ như trai gái. Một trong hai người đó, do anh không cẩn thận, đã có thai và do cả hai người đều nghèo quá và không biết gì về quả báo, đã hủy hoại sinh linh ấy. Người thứ ba là một mối tình qua đường trong một chuyến đi hội thao sinh viên ra tận Huế. Huy không hiểu điều gì khiến mình làm vậy. Rõ ràng là anh thích cậu bé đến từ Kontum, nhưng sao sau cùng lại lên giường với cô gái Sơn La ấy? Sau đó thì đường ai nấy đi và giữa họ cũng không có liên lạc gì.

Người tình đồng giới đầu tiên của Huy ở Sài Gòn là một giáo viên Anh Văn khá là trình độ vì anh ta tốt nghiệp trường Đại Học Sư Phạm hẳn hoi, lúc đó Huy mới vào trường Nhân Văn. Do đọc báo mà Huy biết ở đường Lê Ngô Cát gần Bà Huyện Thanh Quan có gay. Họ chào hỏi nhau và khi biết mình học trường nào thì bắt đầu xài tiếng Anh. Huy còn nhớ mình dùng nhầm từ college để nói về trường của anh ta và thế là anh ta cứ dài giọng nói Huy coi thường mình, sao lại hạ thấp anh ta xuống ngang hàng với đám cao đẳng. Và thế là Huy phải sorry rối rít. Rồi anh ta rủ Huy về nhà. Đó là một đêm khó quên nhưng không phải vì khoái lạc. Anh ta top Huy nhưng thô bạo và hình như thời đó chưa có keo bôi trơn. Huy đau và cả chảy máu. Sáng ra anh ta còn chê Huy không biết làm tình, nói Huy chỉ được cái sáng sủa có học. Rồi như muốn xoa dịu những gì mình đã gây ra, anh ta giới thiệu cho Huy một chỗ dạy kèm, xa lơ xa lắc tận Gò Vấp. Chưa hết, vài hôm sau Huy thấy anh ta trước cổng trường mình, ngồi sau lưng là một thằng nhóc còn nhỏ hơn mình, chắc chừng mười lăm mười sáu tuổi.

Đó là cú sốc đầu đời của giới gay, hay của dân Sài Gòn, hay là cả hai cộng lại?
Nói vậy thôi chớ ôn lại thời sinh viên Huy cũng có một vài kỷ niệm vui. Đầu tiên là anh Cường ở giường trên, dân Quy Nhơn. Trong phòng ai cũng nói anh ấy gay cả nên tối Huy lên ngủ chung xem sao. Vậy mà cả đêm anh ta nằm im không làm gì Huy cả. Chán quá nên Huy mò cu anh ta rồi móc ra sục. Được ba đêm thì anh ta đá Huy xuống không cho lên nữa. Sau lần đó Huy rút kinh nghiệm: đừng có dễ dãi với đồng loại họ sẽ coi thường. Rồi Huy lại đọc mấy bài báo phê phán tệ nạn mà không biết rằng họ cũng đang vẽ đường cho hưu chạy. Lần này là tệ mại dâm nam ở con đường dọc theo Thảo Cầm Viên. Ở đó rất gần trường rất tiện để lân la, Huy quen được một nhóc rất dễ thương nó lại rủ Huy về nhà ngủ. Hình như nó là đứa đầu tiên hôn Huy. Nó cũng khoe một tạp chí toàn hình trai Tây khỏa thân, hồi đó trong giới đồng tính là cái gì đó ghê lắm. Huy không có gì để khoe hôm sau bèn đem bạn gái ra khoe. Huy với nhỏ bạn ấy tới trước Sở Thú ngồi uống nước mía, lát sau cậu kia cũng đi với ai đó tới ngồi ngay bàn bên. Huy hỏi cô bạn, "Bồ trai của tui đấy, thấy nó được không?" Cô bạn liếc qua bắt gặp anh mắt cậu kia cũng sắc lẹm. "Thế hai người tới đâu rồi?" nhỏ hỏi. Huy nói dối là hai đứa làm hết trơn rồi.

Rồi cô ta giận đạp xe về một mình. Huy lại đi chơi với hai nhóc kia rồi tối lại về nhà cậu ta ngủ. Tối Huy ôm hôn thì cậu ta đẩy ra, "Miệng anh tanh mùi bánh bèo, đừng đụng vô tôi". Lần đầu tiên Huy nghe từ "bánh bèo"! Thật là trớ trêu. Mục đích của Huy trong trò đùa này là để cô bạn kia tỉnh ngộ và rút lui. Hóa ra cô ta coi như không có gì, còn Huy và cậu bé kia không còn gì!

Có lẽ sự cô đơn của Huy liên quan đến bản tính ham chơi của anh? Huy chẳng bao giờ thực sự nghiêm túc với điều gì cả và khá mau chán. Cô bạn gái thật ra là quen từ hồi cấp 1 kia khi hai đứa cùng đi thi Văn. Đến cấp 3 lại cùng trường nhưng Huy bây giờ là chuyên Anh. Lên tới đại học Huy thậm chí không thèm quan tâm đến chuyện học nữa, vâng đại học tức là học đại. Huy quan tâm đến chuyện kiếm tiền một phần vì nhu cầu phần khác vì tiền ở Sài Gòn khá là dễ kiếm, chỉ cần anh không ngại khó. Huy làm đủ thứ việc từ dạy kèm đến hướng dẫn viên nghiệp dư. Nhưng khôi hài nhất là một lần nọ Huy không nhớ là nhờ đâu mà kiếm được cho cả phòng một job dọn nhà kho ở quận 4, cả lũ phải đào đục một nền kho phân bón đã bị chai cứng như đá. Vì có công môi giới nên Huy được miễn lao động nặng chỉ phải lo nấu ăn.

Đồng tiền dần cuốn Huy vào vòng xoáy của nó và anh chẳng để tâm gì đến chuyện yêu đương, cả trai lẫn gái. Ở chỗ làm cũng có mấy đứa gay nhưng do ảnh hưởng của các chị bóng Tây hay sao mà tụi nó dẹo còn hơn cọng bún. Thế rồi một lần nọ đi ngang Sở Thú bồi hồi nhớ lại thời sinh viên, Huy thấy một thằng cu nhìn khá ngộ vì nó không giống trai mà cũng không giống bóng, nói nôm na là nó gay nó đang đứng chờ bạn tình mà nhưng nhìn nó rất manly. Huy lại theo nó về phòng trọ. Sau đó mới biết nó sắp phải chuyển đi vì chủ trọ đuổi. Huy lúc này đã rủng rỉnh tiền anh thuê cho nó một phòng trọ khác ở gần đó, vẫn là quận 4. Lúc đó hình như Huy đang sống chung với cậu em trai ở một chung cư Thanh Đa. Cuộc sống của Huy tự nhiên mà xẻ làm đôi, một bên là thế giới của cao ốc văn phòng công ty nước ngoài nơi Huy cư xử như straight và cố gắng vun đắp sự nghiệp, một bên là người tình nhỏ trong một con hẻm nhỏ với một hạnh phúc nhỏ mỗi chiều làm về.

Nói là hạnh phúc nhỏ vì ngoài sự mến thương họ cũng không hợp nhau trong chuyện kia. Cậu trai đó cũng thích làm top mà Huy từ sau kinh nghiệm kia trở nên lãnh cảm nếu không muốn nói là ác cảm với việc đó. Làm gì làm thì Huy vẫn cứ đau thốn. Họ nhạt dần và tháng sau Huy cho cậu ta ít tiền rồi rút lui. Huy nhận ra sự hòa hợp thể xác trong tình trai nó quan trọng như thế nào.

Rồi người tình hòa hợp cũng tới kéo theo một cơn bão tố.

Mùa đông trên thung lũng xa như một tiếng kinh cầu
Làm sao để ta quên đi một cơn bão lớn
Anh hỡi nếu mộng đẹp có thế thôi
Xin hãy giữ lại phút giây sau cùng

Tình yêu rồi đây sẽ như cơn mộng dở dang

Huy gặp Nguyên khi nó đang lang thang gần Trung tâm huấn luyện bay TPHCM, mà báo chí - lại là báo chí - nhạo là Trung tâm huấn luyện gay. Mà nói vậy cũng đúng vì thời đó khu vực này có tất cả mọi thứ cho gay: hai hồ bơi, một Vườn Điều bao la và um tùm lúc đó vẫn chưa xây công viên, một bãi đất trống không ai kiểm soát gần cà phê Boeing - quán cà phê có một không hai nép mình vào xác một chiếc máy bay từ thời chiến tranh - một cà phê ôm dành cho gay với những chiếc ghế bành cũ rách và tanh tưởi mùi tinh trùng ở góc đường Hồng Hà, và hình như cả Sauna ở đâu đó cũng gần. Nói chung là đủ hết chỉ thiếu vũ trường. Và đó chính là cái mà Nguyên đề nghị với Huy, "Anh đi SS với em không? Em không muốn đi tới đó một mình!" "SS là gì?" Huy trố mắt. "Sầm Sơn ở dưới quận 1. Vũ trường đó anh!" Máu ham chơi trong người Huy trỗi lên, anh nói đi thì đi mà em có đủ tuổi không đấy. Nguyên bĩu môi, "Anh là dân chơi mà sợ mưa rơi à?" Thế là Huy không bao giờ hỏi tuổi Nguyên nữa. Họ đi SS và Nguyên nhảy nhót leo bục còn Huy thì uống hết chai này tới chai khác. Thật kỳ lạ tiếng nhạc kích động dưới kia lại khiến tâm trí Huy tĩnh lặng hẳn ra. Anh nhìn đám đông quay cuồng, nhìn Nguyên uốn éo như con rắn - hay như con trăn thì đúng hơn vì cậu bé thuộc tuýp chubby - và nhìn sang bên trong một góc tối trên lầu vài cặp đang trao nhau những nụ hôn vội vàng, và Huy biết lâu nay mình thiếu gì. Một tí điên rồ và bất cần đời. Suy cho cùng thì ai quan tâm tới gay trong cuộc đời này, tụi mày giống như trai hoa, có thì đẹp hơn một chút không có cũng chả sao.

Một người gay phải có thái độ thế này với cuộc đời: tao chả là gì với mày thì mày cũng chả là gì với tao hết. Tao đéo cần đời, tao thiêu thân thì kệ tao. Đời tao tao lo.

Huy dắt Nguyên về ở chung với mình, lúc này Huy đã có nhà riêng, ở Phú Nhuận. Tội nghiệp thằng em trai phải dọn ra ở riêng. Tháng sau mẹ Huy hay tin vào thăm con. Huy mời mẹ ăn cơm chung với mình và 'nàng dâu'. Mẹ vui vẻ hỏi han Nguyên khá nhiều. Nhưng khi chỉ còn hai mẹ con thì mẹ khóc. Huy hỏi tại sao thì mẹ nói mẹ sợ, không phải người đời mà chính Huy. Đây là một Huy chân thật nhưng cũng là Huy mà bà không quen biết. Mẹ con họ giống như phải làm lại từ đầu. Ôi, phải chăng đó là cách để mẹ từ Huy, coi như mày không còn là con tao nữa? Nhưng nghĩ lại từ nhỏ tới lớn, mẹ đã luôn đối xử với Huy theo cách khác với thằng em trai, dù rằng nói bà không có tình cảm với anh là không đúng. Một đứa con gay đâu cần phải come out cha mẹ nó mới biết?

Tình dục giữa Huy và Nguyên ngọt ngào như có thể vì cậu ta là cent. Điều đặc biệt là khi cậu ta top Huy không hề thấy đau, anh sướng và rên như một con đĩ. Cậu ta làm bot cũng không tồi và họ rất hợp nhau ở một điểm là ưa thử nghiệm và thích phiêu lưu. Họ đã thử cho những thứ như đá viên, kem dâu... vào trò chơi, họ nhận ra càng làm tốt phần foreplay thì khi vào phần chính người bot càng dễ chấp nhận và sung sướng hơn. Hạnh phúc đến với Huy hơi muộn màng - ở tuổi 30 - nhưng thà muộn còn hơn không.
Ở với nhau được 3 tháng thì Huy phát hiện mình bị cắm sừng. Có người nhắn tin và cho biết luôn địa chỉ mà Nguyên sẽ 'đi khách'. Huy đến nơi thì mọi chuyện đã rồi, Nguyên đã vào trong cửa đóng then cài Huy không làm gì được. Lúc đó đã 12 giờ đêm nhưng Huy không về nhà anh phóng như bay ngoài đường. Tại sao vậy, anh tự hỏi. Tại sao hạnh phúc phải rất vất vả mới có được lại mất đi dễ dàng như vậy? Và rồi Huy nhận ra mình đang khóc. Nhưng Huy quên mất anh cũng đã khiến cho bao nhiêu người phải khóc như vậy. Và rồi Huy cũng đủ thông minh để nhận ra đó là quả báo cho thói trăng hoa của mình.

Sáng hôm sau Nguyên về Huy hỏi thẳng, "Thằng đó nó có gì?" Nguyên nói chả có gì hết nhưng muốn thử cảm giác đi khách nó ra sao. Với lại hắn ta cần hai đứa Nguyên thấy mình cần giúp chị em nghèo của nó. Ra vậy. "Thế đã làm những gì?" Huy nóng mặt hỏi. "Đầu tiên hai đứa em làm với nhau cho hắn coi, rồi... hay là mai kêu bạn em qua mình diễn lại!" Nguyên cười ngô nghê không dấu vẻ tự hào, như muốn nói, "Thời đại bây giờ nó thế anh ạ. Anh già rồi". Bốp bốp. Hai cái tát nảy lửa nhưng Huy cảm thấy vẫn chưa đủ. Nguyên rất to con nhưng Huy mặc kệ, anh lao vào vật nó ngả xuống nệm và giơ tay tính đấm nó. Nhưng Nguyên rất khỏe cậu ta khóa hết tay chân Huy lại. Họ lộn mấy vòng vẫn không gỡ ra được và Huy bắt đầu mệt, và anh buông tay và bắt đầu thở. Rồi anh nhận ra Nguyên đang ghì cổ mình xuống để môi họ chạm nhau, và Nguyên hôn anh đắm đuối như có thể. Và Huy không biết làm gì hơn là khóc như một đứa con nít.

Cứ tưởng sau sự kiện đó họ sẽ không thể tách rời nhau nhưng Nguyên vẫn như ngựa quen đường cũ. Nhưng có một sự thật là cậu ta cảm thấy không vui khi sống lệ thuộc vào Huy, cậu muốn tự mình làm ra tiền. Mà Huy không quen biết rộng để tìm cho Nguyên một công việc thích hợp. Mối quan hệ của họ xấu tới mức Huy ngủ với đứa 'chị em' của Nguyên chỉ để trả thù. Thấy cu cậu chẳng có gì tổn thương, Huy còn tính đi xa hơn. Số là Nguyên có một thằng bạn thân trai thẳng rất đẹp trai và lanh lẹ nữa. Và như Nguyên nhiều lần tâm sự có vẻ như cậu ta thích thằng kia lắm mà chẳng làm gì được. Huy nói với nhỏ chị em của Nguyên, tên Song giúp mình dụ thằng cu đó. Song nhổ nước bọt, "Anh nhìn lại mình đi. Chuyện có đáng không? Anh bỏ Nguyên đi anh chẳng nợ gì nó cả. Và anh đừng mang mặc cảm tội lỗi anh nghĩ về bản thân cao quá. Anh lo cho anh đi. Anh thấy đấy chia tay với nó anh sẽ chỉ còn một mình, gia đình đã bỏ rơi anh. Nhưng tụi em có hai đứa để nương dựa vào nhau. Anh nên thương hại bản thân mình đi thì hơn!"


Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Nếu Anh Là Bố Em Thật, Thì Sao? - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Truyện Gay Đang Sáng Tác - Diễn Đàn Kênh Truyện https://kenhtruyen.com/forum/52-24256-1#ixzz6iyB7Qewp




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2021 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
-Giao diện Mobile